Cuối năm tính lại sổ đời



Nguyên Thạch (Danlambao) - Qua bao kinh nghiệm đau thương, bao lầm than khốn khó, bao oan khiên bạo ngược mà ĐCSVN đã giáng trên đầu trên vai dân chúng. Bao dân oan, bao nghịch cảnh, bao đau thương trong chuỗi thời gian gần cả một thế kỷ qua, hơn cả một đời người, nó chưa đủ để cho tất cả người dân Việt chúng ta chưa đủ thức tỉnh hay sao? Vấn đề được đặt ra là: Tại sao với bao bằng chứng tàn bạo của một thứ cơ chế đầy nghịch lý, cùng bao hình ảnh tàn độc của đảng cộng sản Việt Nam (ĐCSVN) mà chế độ hung tàn này vẫn còn tồn tại? Song le, tại sao dân Việt Nam vẫn cúi đầu không phản kháng trên bình diện cả nước? Đây là 2 câu hỏi được lặp đi lặp lại cùng sự hàm chứa bao nhức nhối của nó.




*



Bây giờ là thời gian của những ngày hết Tết đến, cái dịp mà nhiều người để suy nghĩ, hồi tưởng lại khoảng thời gian của một năm đã qua, của nhiều năm đã trôi qua với bao niềm vui nỗi buồn, thành công, thất bại, đau đớn, bệnh tật, nghèo khó... và một thực thể hẳn nhiên là cái cơ chế độc tài tàn bạo vẫn còn đó và tất cả phải đối mặt với thêm một tuổi để dần dà trở thành già nua. Với người trẻ tuổi, bạn có lo sợ cho những năm đen tối sẽ đến? Với người luống tuổi, bạn có buồn bã đau đớn khi nhắm mắt mà cộng sản bạo tàn vẫn còn đó trên quê hương?



Hãy nói đi, nói những điều sâu kín. Hãy hành động đi trước khi tất cả đã muộn màng. Một người nói, vài ngàn người nói thì có thể bị coi là nói láo nhưng triệu triệu người cùng nói chung một điều thì đó là sự thật. Loài sản làm dữ nên mới lo xa, cộng sản vốn gian dối nên thứ mà chúng sợ nhất là Sự Thật.



Với xấp xỉ 90 năm kể từ khi đảng cộng sản Đông Dương được thành lập ngày 3 tháng 2-1930. 74 năm kể từ khi tên Tàu Hẹ Hồ Quang - Hồ Chí Minh "cha già của dân tộc Việt" đọc bản tuyên ngôn vào ngày 2/9/1945 tại quảng trường Ba Đình ở miền Bắc, và chế độ toàn trị này đã cai trị miền Nam và cả nước.



Bọn CƯỚP NGÀY này đã gây không biết bao nhiêu đau thương và tội ác cho dân tộc mà lịch sử đã ghi nhận qua biết bao hình ảnh cùng tài liệu đã trưng dẫn ra công chúng qua kỹ thuật tin học hiện đại hôm nay mà bất cứ ai cũng có thể tham khảo.



Dĩ nhiên chế độ nào cũng có những sách lược nhằm củng cố chính phủ của họ nhưng chế độ cộng sản là một cơ chế mị dân và tàn bạo nhất. Vì lẽ đó người dân hãy ghi khắc trong tâm khảm một điều là đừng bao giờ tin tưởng và trông cậy vào cái thứ cơ chế này đem lại hạnh phúc cùng niềm hy vọng cho bạn. Đừng bao giờ chấp nhận đảng biến toàn dân thành đàn lừa ngơ ngác.



Chiếc áo vàng











Chiếc áo vàng hôm xưa em mặc 

Ba đóa hồng hương thắm huyền nhung 

Màu áo quê hương, màu nhân bản kiêu hùng 

Ngời chí khí dũng trung đoàn vệ quốc.



Mùa bảy lăm hóa đời tất bật 

Bão giao mùa, em khoác áo màu đen 

Thờ thẫn trong đêm, thành phố không đèn 

Cây cột điện cũng chưa quen mùi cách mạng!



Dòng cam go… dần trôi theo năm tháng 

Khúc tương phùng hút dạng nẻo người đi 

Em liễu tơ ngất lịm buổi phân kỳ 

Nợ chưa dứt, lần đi, lần vĩnh biệt.



Cứ mỗi dạo Tháng Tư về là lòng em thương tiếc 

Con gái của chúng mình, giờ cũng biết được chuyện xa xưa 

Nó lớn lên, tuy không bom đạn cày xéo đường phố hàng dừa 

Nhưng tội nó. kiếp đong đưa vòng khổ lụy.



Tuổi thơ ngây nhưng bản án vô hình đã trùm nó vào vòng lao lý 

Là đứa con của tên “ngụy” ác ôn 

Nó lớn lên trong tủi hận tâm hồn 

Ðường tiến bước, vùi chôn theo lý lịch.



Nơi trại tù, cha nó vẫn bị xem là địch 

Ðảng trả thù… trong chiến dịch phục thù xưa 

Chiều Việt Bắc lã chã thấm giọt mưa 

Ðủ thắm lạnh cho thân gầy vừa gục xuống.



Nó và em, hai mảnh đời nơi nương ruộng 

Cơn đói về cuồn cuộn rét buốt thân 

Nước độc rừng ma 

Tuổi mười sáu yếu dần 

Nó lên phố bán thân làm đĩ!



Trong thầm kín, nó không bao giờ quên mình là con thằng ngụy! 

Ðời giang hồ, nó bị si-đa 

Những lúc hận đời là những khi nó thương nhớ về cha 

Càng cương quyết hiến thây ma này cho cán bộ.



Tuổi mười bẩy, hoa phượng đường nở rộ 

Quan chức giàu, không ngố cũng phải ham 

Nó khắc tên những thằng tham quan sau những chuyến “đi làm” 

Vào cây xương rồng đỏ… hồng cam vết máu.



Hôm tiễn con đi, trong quan tài buồn, em trao cho nó lá Cờ Vàng màu áo 

Của người chiến binh dũng cảm hôm nào 

Mong về gặp anh, vầng sáng một vì sao 

Và từ đó… những lần mộng chiêm bao em cười nụ.



Nghiêng ngả quê hương… mưa sa cờ rũ. 

Em mơ về… ngày cũ thuở thương yêu 

Tháng Tám mùa thu đời ngã muôn chiều… 

Em nuối tiếc... 

Thương yêu mùa nhân bản

Thương dân tôi, một đàn cừu ngơ ngác. (*)



*



Qua bao kinh nghiệm đau thương, bao lầm than khốn khó, bao oan khiên bạo ngược mà ĐCSVN đã giáng trên đầu trên vai dân chúng. Bao dân oan, bao nghịch cảnh, bao đau thương trong chuỗi thời gian gần cả một thế kỷ qua, hơn cả một đời người, nó chưa đủ để cho tất cả người dân Việt chúng ta chưa đủ thức tỉnh hay sao? Vấn đề được đặt ra là: Tại sao với bao bằng chứng tàn bạo của một thứ cơ chế đầy nghịch lý, cùng bao hình ảnh tàn độc của đảng cộng sản Việt Nam (ĐCSVN) mà chế độ hung tàn này vẫn còn tồn tại? Song le, tại sao dân Việt Nam vẫn cúi đầu không phản kháng trên bình diện cả nước? Đây là 2 câu hỏi được lặp đi lặp lại cùng sự hàm chứa bao nhức nhối của nó.



Một câu hỏi khác cũng không kém phần quan trọng là: Tại sao hàng triệu người, hàng chục triệu người không đồng lòng triệu con tim như một quyết chí xuống đường để giải thể cái thứ cơ chế lụn bại này? Sự biểu hiện được xem là quá dễ dàng trong một ngày N, trong một tháng G cả nước xuống đường, cả nước phản kháng, cả nước biểu hiện sức mạnh của mình... Thế nhưng tại sao dân chúng Việt Nam chưa làm được? Vì thế ngay từ bây giờ toàn dân hãy chuẩn bị tinh thần cho những năm tháng sắp tới khi Tàu cộng sụp đổ về kinh tế và quân dự dưới sự bao vây của Hoa Kỳ cùng các nước Đồng minh là cơ hội rất tốt để toàn dân Việt Nam thực hiện ý nguyện ấy.





Mỗi một người Việt Nam hãy tự nghĩ rằng nếu ta không thể hiện ý chí chính ta vươn lên thì ai dám hoặc muốn giúp ta? Người dân Việt Nam chờ ai và đợi đến bao giờ? Thái độ tự cứu chính ta, 90 triệu người hãy tự cứu mình tức đã tự cứu lấy đất nước và dân tộc.



Những tháng ngày cuối năm, người viết cầu nguyện ơn trên ban phát cho toàn dân Việt Nam có nhiều nghị lực để vượt thoát khỏi nanh vuốt của bầy quỉ dữ ĐCSVN vô lương vô thần này.



Trước thềm Kỷ Hợi 2019





Nguyên Thạch

danlambaovn.blogspot.com



_______________________________



Ghi chú:



(*) Thương về những người lính năm xưa - Dân Làm Báo

Share & Comments